Phiếu Mạo

《縹帽》 piǎo mào

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Cũng gọi Phiếu Mạo tử, Khỏa đầu. Cái mũ hoặc chiếc khăn bằng lụa bịt kín đầu của người Ấn Độ. Thời đức Phật còn tại thế, vì miền Bắc Ấn Độ trời lạnh nên Phật cho phép các tỉ khưu ở đó được dùng khăn lông thú để trùm đầu. Ở Trung Quốc, tương truyền, lúc Tùy dượng đế còn là Tấn vương, có lần thỉnh Đại sư Thiên thai Trí Khải truyền giới Bồ Tát, lúc đó trời quá lạnh nên Tấn vương phải dùng áo của mình trùm lên đầu ngài Trí Khải, đó là nguồn gốc của Phiếu MạoTrung Quốc. Tại Nhật bản, Phiếu Mạo bắt đầu từ ngài Tối Trừng, hoặc ngài Không Hải. Đến đời sau, Phiếu Mạo diễn biến thành 1 trong Kinh Pháp hoa viết trên quạt những cách trang phục của các tông Thiên thai, Chân Ngôn... và người ta phải có 1 tư cách nhất định mới được sử dụng loại khăn này. Phiếu Mạo ở Nhật bản ngày nay phần nhiều thuần màu trắng, không dùng để trùm trên đầu mà để quàng quanh cổ, đầu dưới của khăn rủ xuống trước ngực. Phiếu Mạo may kép (2 mặt đều dùng được) gọi là Bản Mạo Tử, may đơn(chỉ dùng được mặt phải) thì gọi là Bán Mạo Tử. [X. kinh Phạm Chí A nhiếp hòa trong Trung a hàm Q. 37.; kinh Bô lợi đa trong Trung a hàm Q. 55.; điều Khỏa đầu trong Hiển Mật uy nghi tiện lãm Q.hạ; Thánh Đạo y liệu biên Q.hạ].