Phi Thiên

《飛天》 fēi tiān

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Những người trời bay trong Hư Không, dùng hương hoa, ca múa... cúng dường chư Phật, Bồ Tát. Ở Ấn Độ từ xưa truyền thuyết Phi Thiên đã rất thịnh hành, cho nên trong những di tích quan trọng của Phật giáo, có khá nhiều các bức bích họa hoặc điêu khắc Phi Thiên. Như viện Bảo tàng ở vườn Lộc dã và Mạt thố la có cất giữ pho tượng đức Thích Ca Thuyết Pháp tạc bằng đá, trên vòng hào quang của tượng có khắc 2 vị Phi Thiên. Ngoài ra, trong vòng hào quang hình chiếc thuyền ở phía sau 3 pho tượng trong điện Ngọc Phật chùa Pháp Vũ, núi Phổ đà lạc, tỉnh Chiết giang, Trung Quốc, cũng có khắc vài pho tượng Phi Thiên, áo trời phấp phới tung bay trong gió, trông như ánh sáng của ngọn lửa.