Phất Tích Nhập Huyền

《拂迹入玄》 fú jì rù xuán

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Cũng gọi Phát tích nhập nguyên. Quét sạch dấu vết mà vào nghĩa lí sâu xa. Tức là trừ bỏ hết các Pháp Chấp đối đãi như nhơ-sạch, mê-ngộ, đầu-cuối v.v... mà vào pháp viên mãn rốt ráo Sinh Phật Bình Đẳng(Phật và Chúng Sinh đều Bình Đẳng). Bởi vì thực tướng các pháp vốn như như Bình Đẳng, nhưng nếu có chỗ chấp trước thiên lệch thì do tâm Phân Biệt mà thấy có các tướng sai khác nhơ sạch, Mê Ngộ, đầu cuối..., vì thế nên đặt ra các giáo môn Phương Tiện, hoặc tạm mượn các tên gọi Chúng Sinh, Bồ Tát, hoặc giả lập thứ tự các giai vị tu hành, tất cả những giáo môn Phương Tiện ấy đều gọi là Tích (dấu vết), dùng để dắt dẫn Chúng Sinh đi vào cảnh giới chân thực không hai không khác. Cảnh giới ấy gọi là Huyền(sâu kín, mầu nhiệm). Lại Phất đồng nghĩa với Phát (tìm ra), Huyền đồng nghĩa với Nguyên (nguồn), bởi thế, Phất Tích Nhập Huyền (quét sạch dấu vết để vào mầu nhiệm) cũng gọi là Phát tích nhập nguyên (tìm ra dấu vết để vào nguồn gốc). Có thuyết cho rằng tất cả giáo pháp hóa tha Lợi Sinh của đức Phật Thích Ca là Tích, còn pháp Tha Lực hoằng nguyện của đức Phật A di đà là Bản (Nguyên) và cho rằng xả bỏ giáo tích của đức Thích Ca mà qui vào hoằng nguyện của Đức Di đà là Phát tích nhập nguyên. [X. kinh Viên Giác; Viên Giác kinh lược sớ Q.thượng].

Phất Tích Nhập Huyền. Từ Điển Phật Học Vibudra. https://www.vibudra.org/glossary/thuatngu/phat-tich-nhap-huyen. Truy cập 07/04/2026.