Phật Giáo Văn Học
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Văn học của Phật giáo. Chỉ cho những bộ Kinh Điển của Phật giáo mang sắc thái văn học. Chẳng hạn những bộ kinh như: Pháp cú, Thí Dụ, Bản sinh, Duy Ma, Pháp hoa, Hoa nghiêm...… là những Thánh Điển đậm đà sắc thái văn học. Vào thế kỉ II, Phật sở hành tán (Phạm: Buddha-carita) của ngài Mã Minh (Phạm:Azvaghowa), có thể nói, là tác phẩm văn học Cổ Điển đầu tiên ở Ấn Độ. Kế đến, lấy các ngài Xá Lợi Phất và Mục Kiền Liên làm chủ đề mà soạn thành vở kịch Xá Lợi Phất chi sở thuyết (Phạm: Zàriputra-prakaraịa) và lấy sự tích ngài Nan Đà – người em cùng cha khác mẹ của Phật– làm đề tài mà soạn thành 1 thiên ca mĩ lệ: Tôn Đà Lợi Nan Đà (Phạm: Saundarananda-kàvya)…... Đây là những kiệt tác về văn học tiếng Phạm của ngài Mã Minh. Ngoài ra, vào thế kỉ VII, vua Giới nhật (Phạm: Zìlàditya) đã soạn vở kịch Phật giáo nhan đề: Long Vương Chi Hỉ (Phạm: Nàgànanda) cũng là 1 tác phẩm văn học giá trị ở đương thời. Về văn họcPàli thì vào thế kỉ V có tác phẩm Pháp Cú Kinh chú và Bản Sinh Kinh của ngài Phật Âm. Còn về các Kinh Điển Hán dịch thì như các bản dịch của ngài Cưu Ma La Thập, văn bút rất thanh nhã, lưu loát, có thể gọi là những kiệt tác của nền văn học Phiên Dịch. Cũng có rất nhiều các vị tăng nổi tiếng về văn học như: Ngài Pháp chu đời Tùy, các ngài Tuệ tịnh, Kiểu Nhiên đời Đường, các ngài Tề kỉ, Quán Hưu, Hi giác đời Ngũ đại, ngài Tư duyệt đời Bắc Tống, các ngài Đàm Ngạc, Đại khuê đời Nguyên, ngài Đức ngôn đời Minh, các ngài Trí phúc, Thánh tông, Chiếu thường, Độc triệt đời Thanh…...