Phật Đồ Trừng

《佛圖澄》 fú tú chéng

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Buttochō, 232-348: người Thiên Trúc (), hay Quy Tư (), họ Bạch (). Ông có nhiều Thần Thông, Chú Thuật, năng lực tiên đoán linh dị. Vào năm thứ 4 (310) niên hiệu Vĩnh Gia () đời vua Hoài Đế () nhà Tây Tấn, ông đến Lạc Dương (), lúc đó đã 79 tuổi, gặp phải vụ loạn Vĩnh Gia, trong lòng rất đau xót trước cảnh lầm than của dân tình, bèn mang Tích Trượng vào trong quân binh của Thạch Lặc () Thuyết Pháp, hiện các Thần Biến, nhờ vậy Thạch Lặc tin phục, cho phép người Hán được Xuất Gia. Sau khi Thạch Lặc qua đời, Thạch Hổ () lên kế vị, lại càng tín phụng thêm, tôn ông làm Đại Hòa Thượng. Trong suốt 38 năm trường, ông đã xây dưng gần 900 cơ sở tự viện, độ cho chúng Đệ Tử hơn 10.000 người, người thường đi theo hầu có đến mấy trăm. Trong số đó, các Cao Tăng tiêu biểu Đệ Tử của ông dưới thời nhà Tấn có Đạo An (), Trúc Pháp Thủ (), Trúc Pháp Thải (), Trúc Pháp Nhã (), Tăng Lãng (), Pháp Hòa (), Pháp Thường (), v.v. Vào ngày mồng 8 tháng 12 năm thứ 4 niên hiệu Vĩnh Hòa (), ông Thị Tịch ở Nghiệp Cung Tự (), hưởng thọ 117 tuổi. Ông tuy không để lại trước tác nào cho hậu thế nhưng giữ gìn giới luật rất nghiêm minh và tạo ảnh hưởng lớn cho việc cải cách giới luật đương thời.