Phật Gia

《佛家》 fó jiā

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: có ba nghĩa khác nhau. (1) Nơi thờ phụng chư Phật, nơi chư tăng tu hành theo Pháp Môn Phật Giáo; tức chỉ cho chùa, tự viện Phật Giáo. (2) Chỉ cho người tin thờ Phật Giáo, tức Tín Đồ Phật Giáo; hay tăng lữ hoặc nhà nghiên cứu tư tưởng học thuật Phật Giáo. Như trong Chu Tử Ngữ Loại () quyển 76 của Lê Tĩnh Đức (, ?-?) nhà Tống, có đoạn: “Phật Gia hữu hàm cái Càn Khôn cú, hữu tùy ba trục lưu cú, hữu tiệt đoạn chúng lưu cú, Thánh Nhân ngôn ngữ diệc nhiên (, nhà Phật có câu 'che trùm trời đất', có câu 'theo sóng thuận dòng', có câu 'chận đứt các dòng', ngôn ngữ Thánh Nhân cũng như vậy).” (3) Chỉ cho cõi Tịnh Độ của chư Phật. Như trong Phật Thuyết Quán Vô Lượng Thọ Phật Kinh (, Taishō Vol. 12, No. 365) có dạy rằng: “Nhược Niệm Phật giả, đương tri thử nhân tức thị Nhân Trung Phân Đà Lợi Hoa; Quan Thế Âm Bồ Tát, Đại Thế Chí Bồ Tát, vi kỳ Thắng Hữu, đương tọa Đạo Tràng, sanh Chư Phật Gia (, nếu có người Niệm Phật, phải biết người này tức là hoa Phân Đà Lợi trong cõi người; Bồ Tát Quan Thế Âm, Bồ Tát Đại Thế Chí là bạn lành của họ, sẽ ngồi Đạo Tràng, sanh vào nhà chư Phật).” Trong Giáo Giới Tân Học Tỳ Kheo Hành Hộ Luật Nghi (, Taishō Vol. 45, No. 1897) lại có câu: “Chư Thiện Luật Nghi, Phật Gia chi trụ thạch dã, đạo phẩm chi lâu quán, Thiền định chi Tâm Thành (, các luật nghi đúng, là trụ đá của nhà Phật, là lầu đài của Đạo Đức, là thành trì của Thiền định).” Hay như trong Thập Trụ Kinh (, Taisho Vol. 10, No. 286) quyển 1 cũng có dạy rằng: “Chư Phật tử ! Bồ Tát sanh Như Thị tâm, tức thời quá Phàm Phu địa, nhập Bồ Tát vị, sanh tại Phật Gia (, này các Phật tử ! Bồ Tát sanh tâm như vậy, tức thời vượt qua cõi Phàm Phu, bước vào địa vị Bồ Tát, sanh tại nhà Phật).”