Pháp Thạnh
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Cao Tăng Trung Quốc, sống vào thời Bắc triều, người Lũng tây (tỉnh Cam túc). Lúc nhỏ, sư ở Cao xương, cùng với 29 vị đồng đạo đến Ấn Độ Lễ Bái tượng Đức Di lặc bằng gỗ Ngưu Đầu Chiên Đàn ở phía đông bắc nước Ưu trường, rồi đến chỗ Phật gieo thân cho hổ(cọp)ăn được ghi trong truyện Tiền thân. Sau, sư qua các nước như Ba La Nại rồi trở về Cao xương. Sư có dịch phẩm: Bồ Tát đầu thân tự ngã hổ khởi tháp Nhân Duyên kinh, 1 quyển. Tác phẩm: Lịch quốc truyện, 2 quyển. [X. Đàm Vô Sấm phụ truyện trong Lương Cao Tăng Truyện Q. 2.; Khai Nguyên Thích Giáo Lục Q. 4.; Tùy thư kinh tịch chí 28].