Nhị Đế

《二諦》 èr dì

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: chỉ cho Chơn Đế và Tục Đế. Đế () là lý Chân Thật bất hư. Chơn Đế (Sanskrit: paramārtha-satya, Pāli: paramattha-sacca ), còn gọi là Thắng Nghĩa Đế (), là chân lý của xuất Thế Gian. Tục Đế (Sanskrit: saṃvṛti-satya, Pāli: sammuti-sacca ), còn gọi là Thế Tục Đế (), Thế Đế (); tức là chân lý Thế Gian. Nam Hải Ký Quy Nội Pháp Truyện (, Taishō Vol. 54, No. 2125) quyển 4 cho rằng việc Thế Tục che trùm chân lý Thế Gian, nên Tục Đế được dịch là Phú Tục Đế (). Ý nghĩa của Nhị Đế được thuyết trong các Kinh Điển không thống nhất với nhau. Tùy theo Kinh Điển mà tên gọi của Nhị Đế cũng khác nhau. Như Niết Bàn Kinh (), Nhân Vương Bát Nhã Kinh (), Đại Trí Độ Luận (), Đại Thừa Nghĩa Chương (), v.v., thì gọi là Thế Đế và Đệ Nhất Nghĩa Đế (). Kim Cang Bát Nhã Ba La Mật Kinh Phá Thủ Trước Bất Hoại Giả Danh Luận (), Thành Thật Luận () thì gọi là Chơn Đế và Tục Đế. Trong khi đó, Đại Bát Nhã Ba La Mật Đa Kinh (), Du Già Luận (), Duy Thức Luận () thì gọi là Tục Đế và Thắng Nghĩa Đế. Trong đó, từ Chơn Đế và Tục Đế là thịnh hành nhất. Pháp của Nhị Đế cũng được diễn đạt khác nhau tùy theo các Tông Phái. Diệu Pháp Liên Hoa Kinh Huyền Nghĩa (, Taishō Vol. 33, No. 1716) quyển 2 cho rằng: “Phù Nhị Đế giả, danh xuất chúng kinh, nhi kỳ lý nan hiểu, Thế Gian phân vân, do lai thạc tranh (, phàm Nhị Đế, tên có khắp trong các kinh, nhưng lý của nó khó hiểu, Thế Gian phân vân, tranh luận sôi nỗi xuất xứ của nó).” Quảng Hoằng Minh Tập (, Taishō Vol. 52, No. 2103) quyển 24 của phái Nam Sơn lại liệt Nhị Đế thuộc vào dị thuyết của xưa nay. Trong khi đó, qua Đại Thừa Nghĩa Chương (, Taishō Vol. 44, No. 1851) 1, Pháp Sư Tịnh Ảnh Huệ Viễn (, 523-592) thì giải thích rằng: “Đệ tứ tông trung, phân vi Nhị Đế, thể vi Chơn Đế, dụng vi Tục Đế (, trong tông thứ tư, chia thành Hai Đế, thể là Chơn Đế, dụng là Tục Đế).” Đại Thừa Tứ Luận Huyền Nghĩa (, Tục Tạng Kinh Vol. 46, No. 784) quyển 5 định nghĩa Nhị Đế là: “Cái thị Pháp Tánh chi chỉ quy, Nhất Chơn Bất Nhị chi cực lý dã (, vốn là yếu chỉ Quy Nguyên của Pháp Tánh, là lý tột cùng của nguồn chơn Không Hai).” Tông Kính Lục (, Taishō Vol. 48, No. 2016) quyển 82 cho rằng: “Đắc Nhập Trung Đạo, song chiếu Nhị Đế, tâm tâm Tịch Diệt, tự nhiên lưu nhập Tát Bà Nhã hải, danh Trung Đạo Đệ Nhất Nghĩa Đế quán (, vào được Trung Đạo, song chiếu Nhị Đế, tâm tâm vắng lặng, tự nhiên trôi nhập vào biển hết thảy chủng trí, ấy gọi là quán Nghĩa Đế Thứ Nhất của Trung Đạo).” Hay trong Lạc Dương Già Lam(, Taishō Vol. 51, No. 2092) quyển 1 lại ghi rằng: “Chí ư Nhất Thừa Nhị Đế chi nguyên, Tam Minh Lục Thông chi chỉ, Tây Vức bị tường, Đông Độ mĩ ký (西, cho đến nguồn gốc của Một Thừa, Hai Đế; ý chỉ của Ba Trí, Sáu Thần Thông, Tây Vức [Ấn Độ] thì giải thích đầy đủ, còn Đông Độ [Trung Hoa] thì không ghi gì cả).” Trong Du Già Tập Yếu Diệm Khẩu Thí Thực Nghi (, Taishō Vol. 21, No. 1320) hay Lễ Xá Lợi Tháp Nghi Thức (, Tục Tạng Kinh Vol. 74, No. 1491) có đoạn: “Nguyện tương dĩ thử thắng Công Đức, Hồi Hướng vô thượng chơn Pháp Giới, tánh tướng Phật Pháp cập Tăng Già, Nhị Đế Dung Thông Tam Muội Ấn, Như Thị vô lượng Công Đức hải, ngã kim giai tất tận Hồi Hướng (, nguyện lấy Công Đức Thù Thắng này, hối hướng vô thượng chơn Pháp Giới, tánh tướng Phật PhápTăng Già, Hai Đế Dung Thông Tam Muội Ấn, như vậy vô lượng Công Đức biển, con nay đều xin Hồi Hướng thảy).”