Nhất Thiết Chủng Trí
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Phạm: Sarvathà-jĩàna. Cũng gọi Phật Trí. Trí tuệ này chỉ có đức Phật chứng được. Tức là dùng 1 Loại Trí tuệ mà biết được nhân chủng của tất cả các pháp và tất cả Chúng Sinh, đồng thời cũng là trí rõ suốt tướng vắng lặng và hành loại của các pháp. Là 1 trong 3 trí. Luận Đại Thừa khởi tín (Đại 32, 581 trung) nói: Chư Phật Như Lai xa lìa tướng thấy, có đại trí dụng, tự thể chiếu rọi tất cả vọng pháp, có vô lượng Phương Tiện, tùy theo Căn Cơ của Chúng Sinh, đều có thể chỉ bày các pháp nghĩa, vì thế gọi là Nhất Thiết Chủng Trí. Luận Đại trí độ quyển 27 (Đại 25, 259 thượng) nói: Phật biết rõ hết cả tổng tướng và Biệt Tướng của các pháp thiền định, trí tuệ nên gọi là Nhất Thiết Chủng Trí (...) Nhất Thiết Trí là trí của Thanh Văn, Duyên Giác. Đạo Trí là trí của Bồ Tát, còn Nhất Thiết Chủng Trí là trí của Phật. [X. kinh Đại phẩm Bát Nhã Q. 21.; luận Đại trí độ Q. 50., 84; Vãng Sinh Luận chú Q.hạ].