Nhất Đại Sự

《一大事》 yī dà shì

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

[thuật]: việc vô cùng quan trọng, sự nghiệp khai bày Diệu Lý Thật Tướng, sự nghiệp khai thị tri kiến của Phật. Nhất Đại NghĩaDiệu Lý của Thật Tướng, tức tri kiến của Phật, pháp mầu của Pháp Hoa. Trong Phẩm Phương Tiện của Kinh Pháp Hoa () có đoạn rằng: “Chư Phật Thế Tôn duy dĩ Nhất Đại Sự Nhân Duyên cố xuất hiện ư thế (, các đức Phật Thế Tôn vì chỉ một Đại Sự Nhân Duyên lớn mà xuất hiện trên đời này)”. Văn Cú () 4, quyển thượng, có đoạn rằng: “Nhất tắc Nhất Thật Tướng dã, phi ngũ phi tam, phi thất phi cửu, cố ngôn nhất dã, kỳ tánh quảng bác, bác ngũ tam thất cửu, cố danh vi đại, chư Phật xuất thế chi nghi thức, cố danh vi sự (, một là một Thật Tướng, chẳng phải năm, chẳng phải ba, chẳng phải bảy, chẳng phải chín, cho nên gọi là một. Tánh của nó rộng lớn, rộng khắp cả năm, ba, bảy, chín; cho nên gọi là lớn; nghi thức ra đời của các đức Phật được gọi là sự)”. Chỉ Quán () 1, quyển hạ, có đoạn rằng: “Vân hà vi nhất ? Nhất thật bất hư cố, nhất đạo thanh tịnh cố, Nhất Thiết vô ngại nhân, nhất đạo xuất Sanh Tử cố. Vân hà vi đại ? Kỳ tánh quảng bác, đa sở hàm dung. Sự giả Thập Phương Tam Thế Phật chi nghi thức, dĩ thử tự Thành Phật đạo, dĩ thử hóa độ Chúng Sanh, cố danh vi sự (, thế nào là một ? Vì một không dối, vì một đạo thanh tịnh, hết thảy những người không bị chướng ngại ra khỏi vòng Sanh Tử nhờ có một đạo này. Thế nào là lớn ? Tánh của nó rộng lớn, có thể dung chứa nhiều. Sự là nghi thức thành đạo của mười phương ba đời các đức Phật, các ngài lấy nó để Thành Phật đạo, lấy nó để hóa độ Chúng Sanh, cho nên gọi là sự)”. Bên cạnh đó, việc sống chết của con người cũng được xem là việc lớn. Ngài Thiện Đạo (, 613-681), người sáng lập ra Tịnh Độ Giáo của Trung Quốc, khi Lâm Chung có dạy rằng: “Thế chi Đại Sự, mạc việt Sanh Tử, nhất tức bất lai, nãi thuộc hậu sanh, nhất niệm nhược thác, tiện tùy Luân Hồi (便, việc lớn trên đời là không vượt qua sống chết, một hơi thở không trở lại đã thuộc về đời sau, một niệm nếu sai bèn theo Luân Hồi)”. Hơn nữa, đối với Thiền Tông, nó có nghĩa là chuyện vô cùng trọng yếu của việc Tham Thiền Biện Đạo, tu hành tuyệt đối, tức là tọa Thiền.