Ngọc Tướng

《玉相》 yù xiāng

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: chỉ cho Bản Chất thuần mỹ, cao quý như ngọc. Như trong bài thơ Tổ Đạo Triệu Vương Ứng Chiếu Thi () của Trương Hoa (, 232-300) nhà Tấn có câu: “Bẩm tư tự nhiên, kim chất Ngọc Tướng (姿, hình dáng tự nhiên, chất vàng tướng ngọc).” Từ đó, từ này còn được dùng để chỉ cho tướng hảo Trang Nghiêm của các bậc Thánh như Phật, Bồ Tát, v.v. Như trong Quán Vô Lượng Thọ Kinh Trực Chỉ Sớ (, Tục Tạng Kinh Vol. 22, No. 413) quyển 1, phần Quán Kinh Trực Chỉ Sớ Tự (), có đoạn: “Dục đỗ toàn thể chi Kim Dung, tiên chiêm mi hào chi Ngọc Tướng, Quan Âm thượng đảnh ư Phật Quả, Thế Chí hạ động hàm linh (, muốn thấy toàn thể ấy dung vàng, trước nhìn lông mày ấy tướng ngọc, Quan Âm trên đảnh chứng Phật Quả, Thế Chí dưới động đến Sinh Linh).” Hay trong Thiền Môn Chư Tổ Sư Kệ Tụng (, Tục Tạng Kinh Vol. 66, No. 1298) quyển 1, phần Thích Ca Như Lai Thành Đạo Ký () do Vương Bột (, 649-675) nhà Đường soạn, có câu: “Giáo cập Thần Châu, thanh lưu Hoa Hạ, Bột thao sanh quý thế, hoạch phụng chơn đàm, tuy lục tục nhi dĩ tự kim ngôn, tại phiêu linh nhi bất phùng Ngọc Tướng, kiến văn tận nhĩ, tông trí chiêu nhiên (, giáo pháp đến tận Thần Châu [Trung Nguyên], thanh danh vang khắp Hoa Hạ [Trung Quốc], Bột tôi nhờ sanh vào đời tốt, được vâng lời chơn, tuy liên tục mà để tỏ bày lời vàng, vì phiêu lưu mà không gặp tướng ngọc, thấy nghe cùng khắp, Tông Chỉ sáng ngời).”