Long Cung
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Cũng gọi Long Hộ. Chỗ ở của Long Vương hoặc Long Thần. Theo truyền thuyết, dưới đáy biển lớn, Long Vương dùng sức thần hóa ra cung điện làm nơi giữ gìn của báu, Kinh Điển khi Phật Pháp ẩn mất ở Thế Gian. Bởi vì con rắn giữ gìn của báu ở Ấn Độ là Na Già (Phạm: Nàga), tức là rắn mắt gương, còn được dịch là rồng. Nhưng theo truyện cổ Ấn Độ, Na Già là nửa thần mặt người đuôi rắn ở chốn Long Cung (Phạm: Pàtàla) dưới mặt đất, mà Hòa tu cát (Phạm:Vàsuki) là vua các Na Già. Cứ theo kinh Trường a hàm quyển 19, dưới đáy biển lớn có cung điện của Long Vương Sa kiệt, giữa khoảng núi Tu di và núi Khư Đà La có cung điện của 2 vị Long Vương Nan Đà và Bạt Nan Đà. Theo phẩm Nhật tạng phân tống sứ trong kinh Đại Phương Đẳng đại tập quyển 43, thì khắp nơi trên Thế Giới này đều có Long Vương, ở trong Long Cung giữ gìn các vật: Đất, nước, lửa, gió, cây, hoa, quả. Theo phẩm Thỉnh Phật trong kinh Hải Long Vương quyển 3, Hải Long Vương đến núi Linh thứu, nghe đức Phật Thuyết pháp, được lòng tin vui mừng, muốn thỉnh Phật đến Long Cung trong biển để cúng dường, bèn dùng sức thần hóa làm cung điện. Kinh Liên Hoa diện quyển hạ chép, tất cả Bát Phật và Xá Lợi Phật, trong 10 phương của cõi Diêm Phù Đề đều cất giữ trong cung điện của Long Vương Bà Già la. Còn theo các kinh truyện như: kinh Bồ Tát xử thai quyển 7, kinh Ma Ha ma da quyển hạ, Long Thụ Bồ Tát Truyện, Hiền thủ Hoa nghiêm truyện quyển 1, v.v... thì trong Long Cung có Kinh Điển thắng diệu. [X. kinh Đại bảo tích Q. 86.; kinh Lâu thán Q. 1.; kinh Hoa nghiêm Q. 43. (bản dịch mới); kinh Khởi thế nhân bản Q. 2.; luận Thi thiết Q. 6.; luận Đại trí độ Q. 3., 14; luận Du Già sư địa Q. 2.; Chỉ Quán phụ hành truyền hoằng quyết Q. 1.; Phó Pháp Tạng truyện Q. 5.].