Long Cốc Đại Học
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Trường Đại học ở khu Hạ Kinh tại Kinh đô (Kyoto) Nhật bản, do phái Bản Nguyện Tự thuộc Tịnh Độ Chân Tông sáng lập. Long cốc (hang rồng) là tấm bảng tên núi (tên Bản Sơn) do vị Tổ đời thứ 14 của chùa Bản Nguyện là ngài Tịch như treo trước điện Phật của chùa này. Năm Khoan vĩnh 16 (1639), ngài Lương như Tông chủ sáng lập Học Liêu(tiền thân của Đại học Long cốc) trong khuôn viên chùa Bản Nguyện. Năm Đại chính 11 (1922), Học Liêu được đổi tên là Đại học Long cốc, do ngài Linh mộc Pháp sâm làm Hiệu trưởng đầu tiên, đặt ra bộ Nghiên cứu, bộ Văn học, khoa Dự bị Đại học và bộ Chuyên môn. Năm Chiêu hòa 24 (1949), đổi theo chế độ Đại học mới và mở thêm Đại học ngắn hạn, chương trình Tiến sĩ, v.v... Ở đây lưu trữ rất nhiều sách vở. [X. Long Cốc Đại Học tam bách niên sử; Học Lâm diên cách sử; Học Liêu tạo lập sự phó dĩ hậu pháp luận Thứ Đệ].