Lãm Thật Thành Quyền

《攬實成權》 lǎn shí chéng quán

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Đối lại: Dẫn quyền qui thực. Vận dụng chân thực thành tạm thời. Nghĩa là nắm giữ giáo pháp chân thực mà vận dụng thành Phương Tiện tạm thời một cách khéo léo. Đây là thuật ngữ phán giáo của tông Hoa nghiêm. Ngài Trí Nghiễm, Pháp Tạng, v.v... của tông Hoa nghiêm chia Thánh Giáo Như Lai nói trong 1 đời làm 2 loại là Tam ThừaNhất Thừa. Rồi trong Nhất Thừa lại chia thành Đồng giáo và Biệt Giáo, lấy thuyết Hội tam qui nhất (hội 3 về 1) của kinh Pháp hoa làm Đồng giáo Nhất Thừa, thuyết Thập thập vô tận của kinh Hoa nghiêm làm Biệt Giáo Nhất Thừa. Trong Hoa Nghiêm Ngũ Giáo Chương quyển 1, khi giải thích về Đồng giáo Nhất Thừa, ngài Pháp Tạng chia làm 2 môn: Phân Chư Thừa môn và Dung Bản Mạt môn. Dung Bản Mạt tức là Danh Nghĩa của Đồng giáo là lấy Nhất Thừa làm bản(gốc), lấy Tam Thừa làm mạt(ngọn), rồi mới dung hợp Nhất ThừaTam Thừa. Kế đó lại chia làm 2 môn: Dẫn quyền qui thực (đưa Tam Thừa về chân thực) và Lãm thực thành quyền. Trong đó, Dẫn quyền qui thực tức là Nhất Thừa, Lãm thực thành quyền tức là Tam Thừa.