Không Tịch

《空寂》 kōng jì

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

..... Trạng thái vắng lặng xa lìa hình tướng các pháp. Theo phẩm Tín Giải trong kinh Pháp hoa quyển 2, thì tất cả các pháp đều vắng lặng, Không Sinh cũng không diệt, không lớn cũng không nhỏ, vô lậu và Vô Vi. Phẩm Phật quốc kinh Duy Ma quyển thượng (Đại 14, 538 thượng), nói: Như hoa sen chẳng nhiễm Thế Gian, thường khéo hòa vào hạnh Không Tịch. Trong Duy Ma Kinh Nghĩa Sớ quyển 2, ngài Cát Tạng giải thích là: Không nhiễm (dính) Thế Gian tức là khéo hòa vào Không Tịch mà xả bỏ tâm nhiễm; cũng tức là tuy sống giữa Thế Gian mà vẫn thường vào Không Tịch. Còn khéo vào tức là xuất Nhập Tự tại mà chẳng lìa thực Nghĩa Không tịch. Ngoài ra, trong Thiền Lâm có nhóm từ Không Tịch linh tri tâm, tức chỉ cho tâm Linh Diệu hiển hiện khi đã dứt bặt mọi đối đãi. [X. kinh Tạp a hàm Q. 10.; kinh Tạp a hàm Q. 15. (Biệt dịch); kinh Ương quật Ma La Q. 2.; phẩm Thần túc kinh Tu Hành Đạo địa Q. 5.; phẩm Quán Tâm trong kinh Đại Thừa bản sinh Tâm Địa quán; phẩm Thuyết Pháp kinh Vô lượng nghĩa; Ma Ha Chỉ Quán Q. 4. thượng; Tu tập Chỉ Quán tọa thiền Pháp Yếu; Cao li quốc Phổ chiếu Thiền Sư tu tâm quyết].