Khai Tịch

《開闢》 kāi pì

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: có nhiều nghĩa khác nhau. (1) Chỉ sự khai thỉ của vũ trụ. Thần thoại cổ đại cho rằng Bàn Cổ () là người khai thiên Lập Địa. Thái Bình Ngự Lãm () quyển 1 dẫn về Thượng Thư Trung Hầu (), có câu: “Thiên địa Khai Tịch (, trời đất khai mở).” Hay trong bài thơ Trung Đường Mai Lâm Thiên Hạ Chi Thạnh Dã Liêu Thân Bỉ Thuật Khải Hảo Du Giả () của Diệp Thích (, 1150-1223) nhà Nam Tống có câu: “Vấn thùy thỉ chủng thử, khởi tự Khai Tịch(, hỏi ai trồng loại này, ngay từ buổi ban sơ).” (2) Khai phát, khai quật. Như trong Thi Kinh, chương Đại Nhã (), phần Giang Hán () có câu: “Thức tịch tứ phương ().” Trịnh Huyền (, 127-200) nhà Hán giải thích rằng: “Mạng Chiêu Công sử dĩ vương pháp chinh phạt Khai Tịch tứ phương, trị ngã cương giới ư thiên hạ (使, lệnh cho Chiêu Công lấy vương pháp mà chinh phạt và khai khẩn bốn phương, thống trị cương giới của ta khắp thiên hạ).” Hay như trong Thạnh Thế Nguy Ngôn (), phần Công Pháp () của Trịnh Quán Ứng (, 1842-1923) có đoạn: “Trung Quốc vị Ngũ Châu quan miện, Khai Tịch tối tiên (, Trung Quốc vì quan lại của năm châu, việc khai khẩn được xem là đầu tiên hết).” (3) Khai sáng, sáng lập. Như trong Ngũ Tổng Chí () của Ngô Quýnh (, ?-?) nhà Tống có đoạn: “[Hoàng Đình Kiên] chí trung niên dĩ hậu, cú luật siêu diệu nhập thần, ư thi nhân hữu Khai Tịch chi công ([], [thi sĩ Hoàng Đình Kiên, 1045-1105] từ thời trung niên trở về sau, câu và luật thơ siêu phàm, nhập thần, có công khai sáng đối với thi nhân).” Trong Tiên Giác Tập (, Tục Tạng Kinh Vol. 87, No. 1619) có đoạn: “Nhất Cơ Nhất Cảnh, nhất thoại Nhất Ngôn, khả dĩ Khai Tịch Nhân Thiên chánh nhãn, hiển dương Nho Phật Tâm Tông, Tiên Giác Tập chi sở do trước dã (, một Cơ Duyên một cảnh ngộ, một câu chuyện một lời nói, có thể khai sáng con mắt chân chánh của trời người, hiển dương tâm tông của Nho Phật, đó là nguyên do trước tác Tiên Giác Tập vậy).” Trong Chân Chánh Luận (, Taishō Vol. 52, No. 2112) quyển Trung có đoạn khác như: “Thiên địa Khai Tịch chi sơ, vạn vật trước hình chi thỉ, ngôn Đạo Sinh nguyên khí, nguyên khí Sinh Thiên địa, thiên địa Sinh Nhân cập âm dương, âm dương sinh vạn vật, thử Nhất Sinh nhị, nhị sinh tam, tam sinh vạn vật dã (, buổi ban sơ khi trời đất mới khai mở, lúc đầu tiên khi muôn vật thành hình, người ta bảo rằng Đạo Sinh ra nguyên khí, nguyên khí sinh ra trời đất, trời đất sinh ra con người và âm dương, âm dương sinh ra muôn vật, một này sinh ra hai, hai sinh ra ba, ba sinh ra muôn vật vậy).”