Hữu Đức Nữ Sở Vấn Kinh

《有德女所問經》 yǒu dé nǚ suǒ wèn jīng

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Cũng gọi Hữu Đức Nữ sở vấn Đại Thừa kinh.Kinh, 1 quyển, do ngài Bồ Đề lưu chí dịch vào năm 693, đời Đường, được thu vào Đại chính tạng tập 14. Mục đích của kinh này là làm sáng tỏ tư tưởng Đại Thừa. Nội dung tường thuật việc người con gái Hữu đức thưa hỏi, đức Phật giảng nói về 12 Nhân Duyên và giải thích Vô Minh vốn không có tự tính, nhưng vì Ngu Si Điên Đảo nên Phàm Phu tạo nghiệp chịu khổ. Đức Như Lai Phương Tiện tùy thuận Thế Gian, tuyên giảng Đệ Nhất Nghĩa Đế, khiến cho Chúng Sinh Liễu Ngộ. Hữu đức nghe rồi, biết rõ Pháp Luân do đức Phật chuyển đúng là Hư Không Pháp Luân, Xuất li Pháp Luân, Vô Tướng Pháp Luân và hiểu rõ thực tướng của các pháp là không có tự tính, cho nên được đức Phật Thụ kí trong vị lai sẽ Thành Phật. Kinh này còn có bản dịch khác dưới nhan đề: Phạm Chí nữ thủ ý kinh, do ngài Trúc Pháp Hộ dịch vào khoảng năm 266- 313 đời Tây Tấn, được thu vào Đại chính tạng tập 14. [X. Khai Nguyên Thích Giáo Lục Q. 2., Q. 9.; Trinh nguyên tân định Thích Giáo Mục Lục Q. 3., Q. 14.].