Hữu Đức Nữ

《有德女》 yǒu dé nǚ

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Người con gái của Bà La Môn Hữu đức ở thành Ba La Nại, Ấn Độ đời xưa. Cô gái này nhờ thấy tướng hảo của đức Phật mà Sinh Khởi lòng tin thanh tịnh, thưa hỏi Phật về pháp sâu xa mầu nhiệm, Phật liền giảng nói lí thực tướng các pháp tự tính không vô, do đó mà có kinh Hữu Đức Nữ sở vấn (1 quyển) lưu truyền ở đời.