Giác Địa

《覺地》 jué dì

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: có hai nghĩa. (1) Chỉ cho ý chí tu hành Ngộ Đạo. Như trong bài thơ Đề Linh Sơn Tự () của Cố Huống (, khoảng 725-814) nhà Đường có câu: “Giác Địa bổn tùy thân, Linh Sơn trùng kết nhân (, cõi giác vốn tùy thân, Linh Sơn lại kết nhân).” (2) Cảnh giới giác ngộ, Phật địa. Như trong bài Phước Thiện Miếu Thiết Trai Môn Bảng () của Hoàng Công Thiệu (, ?-?) nhà Tống có câu: “Kim tắc thụ Thắng Phan ư Giác Địa, hạ Tiên Ngự ư hy đài (, nay tất dựng phan lớn nơi cõi giác, hạ thần giá xuống đài thiêng).” Trong Viên Giác Kinh Cận Thích (, Tục Tạng Kinh Vol. 10, No. 259) quyển 1 có đoạn: “Nhất Thiết Như Lai giai dĩ thử Đại Quang Minh Tạng Trang Nghiêm thử thân trú trì Thử Độ, phi nhược Chúng Sanh dĩ Tạng Thức Trang Nghiêm thử thân trú trì Thử Độ dã; nhiên thử Đại Quang Minh Tạng nguyên phi tha vật, tức thị Chúng Sanh sở cụ vô cấu vô nhiễm thanh Tịnh Giác địa, chư Phật chứng chi danh Pháp Tánh Thân (, hết thảy Như Lai đều lấy Đại Quang Minh Tạng này để Trang Nghiêm thân này và trú trì cõi nước này; không phải như Chúng Sanh lấy Tạng Thức để Trang Nghiêm thân này và trú trì cõi nước này; nhưng Đại Quang Minh Tạng này vốn chẳng phải là vật khác, tức là cảnh giới giác ngộ thanh tịnh, không nhớp không nhiễm vốn đầy đủ của Chúng Sanh; chư Phật chứng được thì gọi là Pháp Tánh Thân).” Hay trong Hám Sơn Lão Nhân Mộng Du Tập (, Tục Tạng Kinh Vol. 73, No. 1456) quyển 26, phần Lô Sơn Vạn Thọ Tự Trang Nghiêm Phật Tượng(), cũng có đoạn: “Hoặc Nhất Bổng nhất hát chi gian, sử nhân đốn tận phàm tình, lập đăng Giác Địa, tức sở vị nhất hô nhi tỉnh Đại Mộng (使, hoặc trong một gậy đánh một tiếng hét, khiến người Đốn Ngộ phàm tình, liền lên cõi giác, tức gọi là một tiếng gọi mà tỉnh cơn Đại Mộng).”