Già Lam

《伽藍》 gā lán

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

s, Pāli: saṅghārāma Jātaka: garan: âm dịch là Tăng Già Lam Ma () gọi tắt là Tăng Già Lam (); ý dịch là Tăng Viên (), Chúng Viên (), Tăng Viện (), v.v., là nơi thanh tịnh, vắng vẻ phù hợp cho chư tăng tập trung tu hành. Về sau, từ này được dùng để ám chỉ kiến trúc tự viện; mỗi khi tự viện nào hoàn thành đều có đủ 7 kiến trúc chính; từ đó có tên gọi Thất Đường Già Lam (). Tên gọi cũng như tổ chức của Thất Đường Già Lam này có khác nhau ít nhiều tùy theo Tông Phái hay thời đại. Trong Thiền Tông, có 7 kiến trúc chính, gồm: (1) Điện Phật (殿, nơi an trí tượng thờ chính, cùng với tháp là kiến trúc trung tâm của Già Lam); (2) Pháp Đường (, hay Thuyết Pháp Đường [, Nhà Thuyết Pháp, tương đương với Giảng Đường, nằm sau Điện Phật]); (3) Tăng Đường (, còn gọi là Thiền Đường [], Vân Đường [], Tuyển Phật Trường [], là nơi Tăng Chúng ngồi Thiền, sinh hoạt, ở giữa an trí tượng Bồ Tát Văn Thù), (4) Khố Phòng (, Nhà Kho, còn gọi là Khố Viện [], nơi điều phối Thực Vật); (5) Sơn Môn (, còn gọi là Tam Môn [], tức cửa lầu có đủ 3 cánh cửa lớn, là ba cánh cửa giải thoát, biểu hiện cho Không [], Vô Tướng [] và Vô Nguyện []); (6) Tây Tịnh (西, còn gọi là Đông Ty Tịnh Phòng [], tức Nhà Vệ Sinh, Nhà Xí)(7) Hòa Dục Thất (, còn gọi là Ôn Thất [], là nhà tắm nước nóng). Trong đó, Tăng Đường, Tây Tịnh và Hòa Dục Thất là ba nơi cấm không được nói chuyện, nên có tên là Tam Mặc Đường (, ba nhà giữ im lặng). Nếu theo quan điểm học vấn mà nói, kiến trúc của Thất Đường Già Lam gồm: (1) Tu Bối Hữu Tháp (, để an trí Xá Lợi Phật); (2) Kim Đường (, còn gọi là Phật Điện [殿]); (3) Giảng Đường (, nơi giảng Thuyết Kinh luận); (4) Chung Lâu (, Lầu Chuông, tục gọi là Chung Chàng Đường [], nơi treo Hồng Chung []); (5) Tàng Kinh Lâu (, còn gọi là Kinh Đường [], là lầu tàng trữ hết thảy kinh sách); (6) Tăng Phòng (, hay Tăng Phường [], là nơi tăng Chúng Sinh sống, phân bố ở 3 hướng Đông, Tây, Bắc của Giảng Đường); và (7) Hòa Thực Đường (, hay Trai Đường [], là nơi chúng tăng cùng thọ trai). Như trong Pháp Giới Thánh Phàm Thủy Lục Đại Trai Phổ Lợi Đạo Tràng Tánh Tướng Thông Luận (, Tục Tạng Kinh Vol. 74, No. 1498) quyển 2 có đoạn: “Thập đại thần vương thừa Phật sắc, thường ư biến giới hộ Già Lam, duy tư thanh tịnh Pháp Vương cung, tất hữu Thần Minh lai túc vệ (宿, mười vị thần vương vâng Phật dạy, thường biến khắp nơi hộ Già Lam, hôm nay thanh tịnh Pháp Vương cung, tất có Thần Minh đến bảo vệ).” Hay trong Đại Đường Tây Vức Ký (西, Taishō Vol. 51, No. 2087) quyển 7, phần Ni Ba La Quốc (), lại có đoạn: “Già Lam Bắc tam tứ lí hữu Tốt Đổ Ba, thị Như Lai tương vãng Câu Thi Na quốc nhập bát Niết Bàn, nhân dữ Phi Nhân tùy tùng Thế Tôn, chí thử trữ lập (, phía Bắc Già Lam khoảng ba bốn dặm có ngôi tháp, là do khi đức Như Lai trên đường đi đến nước Câu Thi Na để nhập Niết Bàn, người và Phi Nhân cùng đi theo Thế Tôn, đến đây thì dựng lên).”