Đại Từ Bi

《大慈悲》 dà cí bēi

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: tức đại từ, Đại Bi, nghĩa là tâm từ bi rộng lớn. Như trong Phật Thuyết Quán Vô Lượng Thọ Phật Kinh (, Taishō Vol. 12, No. 365) có dạy rằng: “Chư Phật Tâm giả Đại Từ Bi thị, dĩ vô duyên từ nhiếp chư Chúng Sanh (, tâm của chư Phật là từ bi rộng lớn, lấy lòng từ vô duyên mà nhiếp hóa các Chúng Sanh).” Hay trong Từ Bi Đạo Tràng Sám Pháp (, Taishō Vol. 45, No. 1909) quyển 8, phần Phụng Vị Sư Trưởng Lễ Phật () thứ 5, có đoạn: “Phụng vị Hòa Thượng A Xà Lê đồng đàn tôn chứng thượng trung hạ tọa các cập Quyến Thuộc, quy y Thế Gian Đại Từ Bi phụ (, kính vì Hòa Thượng, A Xà Lê, chư vị tôn chứng thượng trung hạ tọa cùng Giới Đàn cùng các Quyến Thuộc, quy y đấng cha lành Đại Từ Bi của Thế Gian).” Trong Diệu Pháp Liên Hoa Kinh (, Taishō Vol. 9, No. 262) quyển 4, Phẩm Pháp Sư () thứ 10, cho biết rằng: “Nhất Thiết Chúng Sanh trung Đại Từ Bi tâm thị Như Lai y giả, nhu hòa Nhẫn Nhục tâm thị Như Lai tòa giả (, trong tất cả Chúng Sanh, tâm Đại Từ Bi là y của Như Lai, tâm nhu hòa Nhẫn Nhục là tòa ngồi của Như Lai).”