Đại Pháp Cổ Kinh
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Phạm: Mahà-bherì-hàraka-parivarta. Gồm 2 quyển, do ngài Cầu Na Bạt Đà La dịch vào đời Lưu Tống, thu vào Đại chính tạng tập 9. Nội dung giảng nói về lí Như Lai Thường Trụ Nhất Thừa chân thực, đồng thời, tường thuật việc Đồng Tử Nhất Thiết Thế Gian nhạo kiến li xa truyền trì Chính Pháp sau khi đức Phật Nhập Diệt. Ý chỉ chủ yếu trong kinh này cũng giống như trong các kinh Pháp hoa, Niết Bàn, đề kinh bao hàm đầy đủ nghĩa đánh trống pháp lớn, tuyên nói nghĩa thú sâu xa mầu nhiệm. [X. Xuất Tam Tạng kí tập Q. 2.; Pháp Kinh lục Q. 1.; Lịch Đại Tam Bảo Kỉ Q. 10.; Đại Đường Nội Điển Lục Q. 6.; Cổ Kim Dịch Kinh Đồ Kỉ Q. 3.; Đại Chu San Định Chúng Kinh Mục Lục Q. 1.].