Đại Pháp Cổ

《大法鼓》 dà fǎ gǔ

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Trống pháp lớn. Chỉ cho đại pháp do đức Phật tuyên thuyết. Vì tiếng đại pháp của Phật giống như tiếng trống lớn cảnh tỉnh Chúng Sinh khiến ra khỏi đêm dài sống chết, nên gọi là Đại Pháp Cổ. Phẩm Tựa kinh Pháp hoa (Đại 9, 3 hạ), nói: Thổi loa pháp lớn, đánh trống pháp lớn. (xt. Pháp Cổ).