Đại Giác

《大覺》 dà jué

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: sự giác ngộ lớn, chỉ sự giác ngộ của đức Thế Tôn (). Đây là tên gọi khác của chư Phật. Người Phàm Phu thì không có sự giác ngộ, tỉnh thức; còn các vị Thanh Văn (), Duyên Giác (), Bồ Tát () thì có giác ngộ, nhưng không lớn bằng Phật; chỉ có chư Phật mới giác ngộ triệt để chân lý của vũ trụ, nên được xưng tán là Đấng Đại Giác. Như trong Đại Bát Niết Bàn Kinh Hậu Phần (, Taishō No. 377) quyển Thượng có câu: “Nhĩ thời, Tứ Chúng Nhất Thiết chiêm ngưỡng Đại Giác Thế Tôn chơn kim Sắc Thân, mục bất tạm xả, tất giai khoái lạc (, lúc bấy giờ, bốn chúng tất cả đều chiêm ngưỡng thân sắc vàng của đấng Thế Tôn Đại Giác, mắt không hề rời, thảy đều vui mừng).” Hay như trong (, CBETA No. 873) lại có câu: “Vị Như Lai tự giác, giác tha, giác hạnh viên mãn, tam giác dĩ viên, cố xưng Đại Giác; nhiên thử Đại Giác, nãi Báo Thân chi xưng (滿, sự tự giác ngộ, giác ngộ cho người khác và thực hành sự giác ngộ tròn đầy của đức Như Lai, ba sự giác ngộ ấy đã viên mãn; nên gọi là sự giác ngộ lớn; do vậy sự giác ngộ lớn này là tên gọi của Báo Thân).”