Đại Giá

《大駕》 dà jià

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: có mấy nghĩa chính. (1) Khi Hoàng Đế xuất hành, quy mô đội nghi trượng vô cùng to lớn, gọi là Đại Giá. Từ này được dùng để thể hiện sự quy mô, hình thức lớn hơn cả Pháp Giá (), tiểu giá (). Như trong tác phẩm Độc Đoán () của Thái Ung (, 132-192) nhà Hán có đoạn: “Thiên tử xuất, xa giá Thứ Đệ vị chi lỗ bạ, hữu Đại Giá, hữu tiểu giá, Hữu Pháp giá; Đại Giá tắc công khanh phụng dẫn, đại Tướng Quân tham thừa, Thái Bộc Khanh, thuộc xa bát thập Nhất Thừa, bị thiên thừa vạn kỵ (簿, khi thiên tử xuất hành, thứ tự các xa giá được gọi là lỗ bạ, có Đại Giá, có tiểu giá, có Pháp Giá; Đại Giá thì công khanh dẫn theo, đại Tướng Quân cùng ngồi, Thái Bộc Khanh thuộc cỗ xe tám mưới mốt, có đủ ngàn cỗ xe, vạn thớt ngựa).” (2) Chỉ chung cho các xa giá của thiên tử. (3) Chỉ Hoàng Đế. Như trong Tấn Thư (), Truyện Trung Nghĩa (), có câu: “Đại Giá thân chinh, dĩ chánh phạt nghịch (, Hoàng Đế thân chinh, để trừng phạt nghịch).” (4) Từ kính xưng đối với tha nhân.