Dị Hành Phẩm
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Phẩm thứ 9 trong luận Thập Trụ tì Bà Sa do ngài Long Thụ soạn, ngài Cưu Ma La Thập dịch. Phẩm này được rút ra để lưu hành riêng. Đây là pháp tu dễ thực hành chỉ bày cho những người cầu quả vị Bất Thoái (không trở lui). Ngài Đàm Loan đời Bắc Ngụy lấy phẩm này làm tiêu chuẩn để lập Giáo Phán hai đạo khó, dễ, chủ trương xưng niệm Danh Hiệu chư Phật thì dễ đạt đến quả vị Sơ địa Bất Thoái, cho nên đặc biệt đề cao sự cứu độ của đức Phật A di đà. Nếu nương vào sức mình mà tu hành thì khó, giống như người đi bộ; còn tu hành Niệm Phật nhờ vào Nguyện Lực cứu độ của Ngài thì dễ, giống như người ngồi thuyền lướt trên mặt nước. Nội dung trọng yếu của phẩm Dị Hành là: Ý nhớ nghĩ chư Phật, Bồ Tát, thân Cung Kính Lễ Bái và miệng niệm Danh Hiệu của các Ngài. [X. Xuất Tam Tạng kí tập Q. 4.].