Chơn Thường, Chân Thường

《眞常》 zhēn cháng

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: Chân Thật Thường Trụ, dụng ngữ của Phật Giáo lẫn Đạo Giáo. Như trong Đại Phật Đảnh Như Lai Mật Nhân Tu Chứng Liễu Nghĩa Chư Bồ Tát Vạn Hạnh Thủ Lăng Nghiêm Kinh (, Taishō Vol. 19, No. 945) quyển 2 có đoạn: “Tánh chơn thường trung, cầu ư khứ lai, Mê Ngộ Sanh Tử, liễu vô sở đắc (, trong tánh chơn thường, tìm nơi đến đi, Mê Ngộ sống chết, biết không thể được).” Hay trong bài Xao Hào Ca () của Lữ Nham (, 789-?) nhà Đường cũng có đoạn: “Đạt Thánh Đạo, Hiển Chơn thường, hổ hủy đo binh cánh bất thương (, đạt đến Thánh Đạo, hiển bày chơn thường, cọp tê giác, đao binh cũng không làm tổn thương).” Hoặc trong bức Thượng Chấp Chính Thư () của Phạm Trọng Yêm (, 989-1052) nhà Tống lại có đoạn: “Phù Thích Đạo chi thư, dĩ chơn thường vi tánh, dĩ thanh tịnh vi tông (, phàm sách của Phật Giáo và Đạo Giáo, lấy chơn thường làm tánh, lấy sự thanh tịnh làm tông).” Bài Tán Tâm Nhiên rất phổ biến trong Thiền Môn cũng đề cập đến chơn thường như: “Tâm nhiên Ngũ Phận, phổ biến Thập Phương, Hương Nghiêm Đồng Tử ngộ chơn thường, tỷ quán thiệt nan lường, thụy ái Tường Quang, kham hiến pháp trung vương (, tâm nhen Năm Món, biến khắp mười phương, Hương Nghiêm Đồng Tử ngộ chơn thường, mũi quán thật khó lường, khí tốt hào quang, dâng cúng đấng Pháp Vương).”