Chơn Thạnh

《眞盛》 zhēn shèng

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Shinzei, Shinsei, 1443-1495: vị tăng của Thiên Thai Tông Nhật Bản, sống dưới Thời Đại Thất Đinh, tổ khai sáng Thiên Thai Chơn Thạnh Tông (), húy là Châu Năng (), Chơn Thạnh (), tên lúc nhỏ là Bảo Châu Hoàn (), Thụy Hiệu là Viên Giới Quốc Sư (), Từ Nhiếp Đại Sư (), xuất thân vùng Đại Ngưỡng (), Y Thế (, Ise, thuộc Mie-ken []), con của Tả Cận Úy Đằng Năng () ở Tiểu Tuyền (). Năm 7 tuổi, ông đã vào tu ở Quang Minh Tự () vùng Y Thế; đến năm 14 tuổi thì Xuất Gia với Thạnh Nguyên () ở chùa này và được đặt tên là Chơn Thạnh. Vào năm 1461, ông đến Nhập Môn tu học với Khánh Tú () ở Tây Tháp của Tỷ Duệ Sơn (, Hieizan), rồi Cấm Túc trong núi suốt 20 năm để nghiên cứu về Chỉ Quán. Đến năm 1483, ông ẩn tu ở Thanh Long Tự () vùng Hắc Cốc (, Kurodani). Ông là người xác lập tông Phong Giới Xưng Nhất Trí () vốn xem trọng Giới PhápPháp Môn Xưng Danh Niệm Phật trên cơ sở bộ Vãng Sanh Yếu Tập () của Nguyên Tín (, Genshin). Vào năm 1486, ông tái hưng Tây Giáo Tự (西)—cựu tích của Nguyên Tín—ở vùng Phản Bổn (, Sakamoto), Cận Giang (, Ōmi). Sau đó, ông khai sáng đa số Đạo Tràng Niệm Phật Bất Đoạn ở các địa phương Cận Giang, Sơn Thành (, Yamashiro), Y Hạ (, Iga), Y Thế (, Ise), Việt Tiền (, Echizen), v.v. Năm 1492, ông truyền giới cho Hậu Thổ Ngự Môn Thiên Hoàng (), giảng thuyết về áo nghĩa Niệm Phật và tận lực giáo hóa cho những nhà làm chính trị. Trước tác của ông để lại có Tấu Tấn Pháp Ngữ () 1 quyển, Niệm Phật Tam Muội Ngự Pháp Ngữ () 1 quyển, v.v.