Chân Yết Thanh Liễu Thiền Sư Ngữ Lục
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Gồm hai quyển. Còn gọi là Ngộ Không Thiền Sư Ngữ Lục. Do ngài Thanh liễu (1089– 1151) đời Tống soạn, Thị Giả Đức sơ, Sơ nghĩa biên tập. Thu vào Vạn tục tạng tập 124. Quyển thượng, nguyên đề là Kiếp ngoại lục, nói đủ là Chân châu Trường lư Liễu Hòa Thượng kiếp ngoại lục, thu chép các bài Thuyết Pháp, các lời dạy chúng, Cơ Duyên, kệ tụng, bài minh Tháp sùng tiên chân yết Liễu Thiền Sư, do sư Hoằng trí Chính Giác soạn, bài ký Hoa tạng vô tận đăng, Tịnh Độ Tông yếu, Thuyền tử giáp sơn thoại v.v…... Quyển hạ nguyên đề là: Chân yết Hòa Thượng Niêm Cổ, là loại chú sớ sớm nhất trong các loại chú sớ về Tín Tâm Minh. Đồng thời với Thanh liễu, có ngài Đại tuệ Tôn cảo cực lực Đề Xướng Khán thoại thiền để chê trách Mặc Chiếu Thiền do Thanh liễu và Hoằng trí Chính Giác chủ trương - bởi thế Thanh liễu mới viết Tín Tâm Minh Niêm Cổ để đáp lại sự chê trách của Tôn cảo và phát huy ý chỉ sâu xa mầu nhiệm của thiền, đồng thời vạch ra các mối tệ của đương thời để răn dạy những kẻ ngộ mù quáng làm rối loạn đạo thiền. Nội dung tuy là chú giải, nhưng thực thì là những Niêm Đề trình bày về Tông Thừa, chứ không phải là chỉ giải thích những câu nói không thôi.