Chánh Biến Tri

《正徧知》 zhèng biàn zhī

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

s: samyak-saṃbuddha, 、: còn gọi là Chánh Biến Trí (), Chánh Biến Giác (), Chánh Chân Đạo (), Chánh Đẳng Giác (), Chánh Đẳng Chánh Giác (), Chánh Giác Đẳng (), Chánh Đẳng Giác Giả (); âm dịch là Tam Miệu Tam Phật Đà (), Tam Da Tam Phật Đàn (); là một trong 10 hiệu của Như Lai. Chánh Biến Tri ở đây có nghĩa là biết một cách chân chánh, đúng đắn, cùng khắp hết thảy các pháp. Ngoài ra, cón Phạn ngữ samyaksaṃbodhi, âm dịch là Tam Miệu Tam Bồ Đề (); Cựu DịchChánh Biến Tri, Chánh Biến Tri Đạo (); Tân Dịch là Chánh Giác Đẳng, Chánh Đẳng Chánh Giác. Bồ Đề là nương vào pháp mà nói, Phật Đà thì nương vào người mà xưng danh. Cho nên, Tam Miệu Tam Bồ Đề chỉ cho Chánh Biến Tri, Chánh Đẳng Giác; còn Tam Miệu Tam Phật Đà chỉ cho người có Chánh Biến Tri, có Chánh Đẳng Giác. Trong Vô Lượng Thọ Kinh Ưu Ba Đề Xá Nguyện Sanh Kệ Chú (, Taishō Vol. 40, No. 1819) quyển Hạ có giải thích rằng: “Chánh Biến Tri giả, tri Nhất Thiết Chư Pháp thật Bất Hoại Tướng, Bất Tăng Bất Giảm (, Chánh Biến Tri là biết hết thảy các pháp thật không có tướng hư hoại, không tăng không giảm).”