Bồ Đề Đạo Tràng

《菩提道塲》 pú tí dào cháng

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

s: Buddha-gayā: còn gọi là Bồ Đề Già Da (), Phật Đà Già Da (), Bồ Đề Tràng. Là vùng đất mà đức Phật đã thành chánh giác, nằm ở vùng Bodhgayā cách 7 dặm gần thành phố Già Da về phía Nam của bang Bihar, Ấn Độ, mặt hướng về sông Ni Liên Thuyền (Sanskrit: Nairañjanā, ) thuộc chi lưu của Sông Hằng. Vùng đất này nguyên xưa kia là tụ lạc Ưu Lâu Tần Loa (Sanskrit: Uruvelā, ) về phía Nam của thành Già Da thuộc nước Ma Kiệt Đà thời Ấn Độ cổ đại. Theo Kinh Điển có ghi, sau 6 năm trãi qua Khổ Hạnh, đức Phật đã đến nơi đây ngồi kiết già trên toà Kim Cang dưới gốc cây Tất Bát La, chứng ngộ 12 Nhân Duyên, Tứ Diệu Đế v.v., và Chứng Quả chánh giác, cho nên cây Tất Bát La còn được gọi là cây Bồ Đề. Vào thời Trung Đại Thành Già Da bị giáo đồ Bà La Môn chiếm hữu trở thành lãnh địa của giáo phái này. Đặc biệt thánh địa nơi đức Phật đã thành đạo thì được gọi là Phật Đà Già Da, cùng với nơi đức Phật đản sanh (Lâm Tỳ Ni [s, Pāli: Lumbinī ]), nơi đức Phật Chuyển Pháp Luân đầu tiên (vườn Lộc Uyển [s: Mṛgadāva, Pāli: Migadāya 鹿]), nơi nhập Niết Bàn (rừng Sa La Song Thọ của thành Câu Thi Na [s: Kuśinagara, Pāli: Kusinagara Kusinārā, ]) được xem như là 4 thánh tích lớn của Phật Giáo. Sau khi đức Phật Nhập Diệt, trãi qua các đời, người đã xây dựng ở nơi đây nhiều ngôi tháp để cúng dường, kiến tạo các Tinh Xá, Già Lam. Nhưng đến nay không còn nữa mà chỉ còn lại một số các di tích mà thôi.