Ẩn Hình Pháp

《隱形法》 yǐn xíng fǎ

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Là phép tự dấu cất thân hình của mìn đi, tức là thuật ẩn thân tàng hình. Cứ theo Long Thụ Bồ Tát Truyện chép, thì khi ngài Long Thụ chưa Xuất Gia, từng đã học phép tàng hình, vào cung nhà vua lấn lướt xâm phạm các thị nữ; phương pháp làm phép này là, dùng bảy mươi thứ dược liệu nghiền ra mà chế thành thuốc viên xanh, rồi mài với nước thoa lên mí mắt là có thể tàng hình tức khắc. Đây có thể là một loại Chú Thuật Ấn Độ đã tương truyền từ xưa chăng? Mật giáo dùng phép Ma Lợi Chi Thiên làm phép ẩn hình. Ma Lợi Chi Thiên có sức Thần Thông lớn, chuyên dùng để ẩn thân. Mật giáo Hành Giả lấy vị Trời này làm vị tôn chính của phép tu, gọi là Ma Lợi Chi Thiên pháp. Khi tu phép này, Kết Ấn Ma Lợi Chi Thiên ẩn mình, tụng trì Chân Ngôn, nhờ sức gia trì, có thể khiến cho tất cả thiên ma ác quỉ Ngoại Đạo đều không tìm được hình thể của Hành Giả. Ấn Ma Lợi Chi Thiên ẩn hình vừa nói ở trên, cứ theo kinh Ma Lợi Chi Thiên chép, thì Ấn Tướng là: tay trái nắm lại, ngón cái hơi bấm vào móng ngón trỏ làm thành hình cái vòng, còn ba ngón kia thì nắm chặt lại, đồng thời, Quán Tưởng thân mình chui vào cái lỗ ấn ấy; bàn tay phải đặt lên lỗ ấn, vừa xoa vừa xoay về bên phải. Hành Giả Quán Tưởng ấn này là thân của trời Ma lợi chi, và Hành Giả sẽ ẩn nấp trong tâm của trời Ma lợi chi. Lại cứ theo kinh Đại ma lí chi Bồ Tát quyển 3 chép, thì lấy đất đen và mắt con chim kiêu (giống như loài cú vọ) chế thành thuốc viên, ngậm trong miệng, dốc lòng tụng trì Chân Ngôn Ma lí chi Bồ Tát, cũng có thể nhờ sức gia trì mà tàng hình. [X. kinh Mạt lợi Chi ĐềHoa Man; Nhất tự đính luân vương Du Già quán Hành Nghi quĩ; Ma lợi chi Bồ Tát Lược Niệm Tụng Pháp; kinh Ma Lợi Chi Thiên Đà La Ni chú; Ma Lợi Chi Thiên nhất ấn pháp; Tuệ lâm Âm Nghĩa Q. 42.].