Vô Tướng

《無相》 wú xiāng

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Musō, 684-762: vị Thiền tăng sống dưới thời nhà Đường, họ Kim (), người đời thường gọi là Kim Hòa Thượng, Đông Hải Đại Sư (), nguyên gốc thuộc vương tộc Tân La (, Triều Tiên). Sau khi Xuất Gia và thọ giới tại Quần Nam Tự () bên Tân La, ông theo thuyền sứ nhà Đường sang Trung Quốc, đến yết kiến vua Huyền Tông, trú tại Thiền Định Tự (). Không bao lâu sau, ông vào đất Thục, đến Đức Thuần Tự (), muốn theo hầu Xử Tịch (), nhưng lúc ấy Xử Tịch bị bệnh nên không tham kiến được, ông bèn đốt một ngón tay cúng dường, nhờ vậy mà được phép lưu trú tại chùa này 2 năm. Đến năm thứ 24 cùng niên hiệu trên, Xử Tịch cho môn nhân gọi Vô Tướng đến Phó Chúc y của Đạt Ma do Trí Tiển () truyền lại, từ đó ông ẩn cư trong núi và thường sống theo hạnh Đầu Đà (Sanskrit: dhūta-guṇa, ). Sau thể theo lời thỉnh cầu, ông khai mở Thiền pháp, đến sống tại Tịnh Chúng Tự () ở Phủ Thành Đô (), Hóa Đạo trong vòng 20 năm. Đến năm cuối niên hiệu Thiên Bảo (), khi đến đất Thục, vua Huyền Tông mời ông đến yết kiến, lấy lễ mà trọng đãi. Vào tháng 5 năm đầu (762) niên hiệu Bảo Ứng (), ông lấy y truyền lại cho Vô Trú (), rồi đến ngày 19 thì An Nhiên tĩnh tọa mà thoát hóa, hưởng thọ 79 tuổi. Hằng năm vào tháng 12 và tháng giêng, ông thường Khai Đàn Thuyết Pháp, trước hướng dẫn theo tiếng Niệm Phật, sau thuyết về 3 câu vô ức, vô niệm và mạc vong. Tịnh Chúng Tông () sau này là thuộc pháp hệ của Vô Tướng. Sự truyền thừa và Tông Chỉ Tông Phái này được đề cập trong Trung Hoa Truyền Tâm Địa Thiền Môn Sư Tư Thừa Tập Đồ () của Tông Mật ().