Vô Thượng Sĩ

《無上士》 wú shàng shì

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

s, Pāli: anuttara: một trong 10 hiệu của đức Phật Âm dịch là A Nậu Đa La (); còn gọi là Vô Thượng (), Vô Thượng Trượng Phu (); là trí đức của Như Lai, bậc tối thắng trong loài người, không có sai lầm; nên được gọi như vậy. Ngoài ra, Đẳng Giác Vị () trong 52 giai vị của Bồ Tát có tên là Hữu Thượng Sĩ (), và Diệu Giác Vị () của Phật gọi là Thượng Sĩ. Trong Đại Bát Niết Bàn Kinh (, Taishō Vol. 12, No. 374) quyển 8, Phẩm Như Lai Tánh () thứ 4, có giải thích rằng: “Như Lai giả danh Thượng Sĩ, thí như Nhân Thân đầu tối vi thượng, phi dư chi tiết thủ túc đẳng dã; Phật diệc Như Thị tối vi tôn thượng, phi Pháp Tăng dã (, Như Lai gọi là Thượng Sĩ, giống như thân người thì đầu là trên hết, không phải là các chi tiết tay chân, vân vân; đức Phật cũng như vậy, là tôn kính trên hết, không phải là Pháp và Tăng).” Trong Phật Thuyết Vô Thường Kinh (, Taishō Vol. 17, No. 801) có đoạn rằng: “Khể Thủ quy y Thượng Sĩ, thường khởi Hoằng Thệ Đại Bi tâm, vị tế hữu tình Sanh Tử lưu, linh đắc Niết Bàn An Ổn xứ (, cúi đầu quy y Thượng Sĩ, thường khởi thệ lớn tâm Đại Bi, vì cứu hữu tình Sanh Tử trôi, khiến đạt Niết Bàn An Ổn chốn).”

Vô Thượng Sĩ. Từ Điển Phật Học Vibudra. https://www.vibudra.org/glossary/thuatngu/vo-thuong-si. Truy cập 06/04/2026.