Tỳ Kheo

《比丘》 bǐ qiū

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

s: bhikṣu, Pāli: bhikkhu: hay Tỷ Kheo còn gọi là Bí Sô (), Phức Sô (), Bị Sô (), Tỷ Hô (); ý dịch là Khất Sĩ (), Khất Sĩ Nam (), Trừ Sĩ (), Huân Sĩ (), Phá Phiền Não (), Trừ Cẩn (, trừ đói khát), Bố Ma (, làm cho Ma Quân sợ hãi); là một trong 5 chúng hay 7 chúng. Từ này chỉ cho người nam Xuất Gia và thọ giới Cụ Túc. Đối với người nữ thì gọi là Tỳ Kheo Ni (Sanskrit: bhikṣuṇī, Pāli: bhikkhunī ). Theo Đại Trí Độ Luận () quyển 3, ngữ nghĩa của từ Tỳ Kheo có 5 loại: (1) Khất Sĩ (): Hành Trì Pháp Môn Khất Thực để làm cho cuộc sống của bản thân được thanh tịnh, trong sạch. (2) Phá Phiền Não (): đoạn trừ Phiền Não, hay còn gọi là phá ác (). (3) Xuất Gia nhân (): là người thật sự Xuất Gia, ra khỏi 3 ngôi nhà của Phiền Não, Thế Tục và Ba Cõi. (4) Tịnh trì giới (): Hành Trì Giới Pháp thanh tịnh. (5) Bố Ma (): làm cho Ma Quân sợ hãi. Đặc biệt, Khất Sĩ là người nuôi sống bản thân bằng việc xin ăn. Sĩ () ở đây có nghĩa là người đọc sách. Tại Trung Quốc, người sinh sống bằng việc ăn xin được gọi là Khất Cái (), chứ không phải Khất Sĩ, khiến người ta thấy muốn tránh xa, khinh thường. Nhưng trường hợp Khất Sĩ của Ấn Độ thì có học vấn và Đạo Đức, được mọi người tôn kính. Đức Phật chế rằng tài sản của người Xuất Gia là ba y và một bình bát. Hạnh Nguyện đi Khất Thực cũng là một hình thức tu hành, nhằm đoạn trừ tâm tham lam, dẹp bỏ tự ngã, Kiêu Mạn, cống cao, sân hận, nóng nảy; nuôi dưỡng tâm từ bi, tu tập hạnh Bình Đẳng, Bố Thí Thiện Nghiệp. Như Cổ Đức thường dạy rằng: “Nhất Bát Thiên Gia phạn, cô tăng vạn lí du, vị liễu Sanh Tử sự, khất hóa độ xuân thu (, bình bát cơm ngàn nhà, cô tăng vạn dặm chơi, liễu trọn chuyện Sanh Tử, xin khắp qua tháng ngày).” Hay như Hòa Thượng Bố Đại (, Futei, ?-916) ở Huyện Phụng Hóa (), Minh Châu (), được xem như là Hóa Thân của đức Phật Di Lặc, có bài kệ rằng: “Nhất Bát Thiên Gia phạn, cô thân vạn lí du, Thanh Mục đổ nhân thiểu, vấn lộ Bạch Vân đầu (, bình bát cơm ngàn nhà, thân chơi muôn dặm xa, mắt xanh xem người thế, mây trắng hỏi đường qua).” Đại Ngu Lương Khoan (, Daigu Ryōkan, 1758-1831), vị tăng của Tào Động Tông Nhật Bản, cũng có làm bài thơ rằng: “Nhất Bát Thiên Gia phạn, cô du vạn lí xuân, tích kinh Tam Giới mộng, y phất cửu cù trần, tự linh vô sự tẩu, bảo dục thăng bình thần (, bình bát cơm ngàn nhà, thân chơi vạn dặm xuân, tích chấn Ba Cõi mộng, áo phất chốn Hồng Trần, tự thân lão vô sự, ăn no hát nghêu ngao).”