Tuyển Trạch Bổn Nguyện Niệm Phật Tập

《選擇本願念佛集》 xuǎn zé běn yuàn niàn fó jí

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Senchakuhongannembutsushū: Tông Điển căn bản của Tịnh Độ Tông Nhật Bản, thuật về yếu chỉ sâu xa của bổn nguyện do đức Phật A Di Đà tuyển chọn, và thuyết về việc Pháp Môn Niệm Phật là giáo lý tương ứng với thời Mạt Pháp; do Nguyên Không (, Genkū, tức Pháp Nhiên [, Hōnen, 1133-1212]) soạn, 1 quyển; được soạn thuật vào năm 1198 (Kiến Cửu [] thứ 9) thể theo lời thỉnh cầu của Cửu Điều Kiêm Thật (, Kujō Kanezane). Thông thường, tác phẩm này được gọi tắt là Tuyển Trạch Tập (, Senchakushū). Cơ sở soạn thuật Tuyển Trạch Tập được xem như có trong tác phẩm Nghịch Tu Thuyết Pháp () cũng như Tam Bộ Kinh Thích (); cho nên nó được hình thành trước khi đem ra giảng thuyết ở Đông Đại Tự (, Tōdai-ji) vào năm đầu (1190) niên hiệu Kiến Cửu. Bản thảo hiện tồn ở Lô Sơn Tự (), Kyoto; đầu đề hàng chữ “Tuyển Trạch Bổn Nguyện Niệm Phật Tập ()”, “Nam Mô A Di Đà Phật, Vãng Sanh Chi Nghiệp Niệm Phật Vi Tiên ()” tương truyền do chính tay Nguyên Không viết. Nội dung của thư tịch này được chia làm 16 chương: (1) Nhị Môn Chương (), (2) Nhị Hạnh Chương (), (3) Bổn Nguyện Chương (), (4) Tam Bối Chương (), (5) Niệm Phật Lợi Ích Chương (), (6) Đặc Lưu Chương (), (7) Nhiếp Thủ Chương (), (8) Tam Tâm Chương (), (9) Tứ Tu Chương (), (10) Hóa Tán Chương (), (11) Ước Đối Chương (), (12) Phó Chúc Chương (), (13) Đa Thiện Chương (), (14) Chứng Thành Chương (), (15) Hộ Niệm Chương (), (16) Ân Cần Chương (). Hầu hết các chương đều có trích dẫn văn trong 3 bộ kinh của Tịnh Độ, thuật rõ ý kinh theo giải thích của Đại Sư Thiện Đạo (), nêu rõ yếu chỉ đức Phật A Di Đà tuyển chọn chỉ một hạnh Niệm Phật trong muôn vàn Pháp Môn của Phật Đạo, và chính đó là Pháp Môn Duy Nhất có thể giúp Chúng Sanh Vãng Sanh về Thế Giới Cực Lạc (Sanskrit: Sukhāvatī, ). Căn cứ của chủ trương này thông qua quá trình chọn lựa ba tầng, được thể hiện mang tính lý luận; tức làm sáng tỏ vấn đề chính một hạnh Xưng Danh (xưng tán Danh Hiệu) là Chánh Định Nghiệp. Nhờ Chuyên Tu Chánh Định Nghiệp này mà được an tâm, như trong đoạn văn khai tông của Quán Kinh Sớ () có giải thích lập trường căn bản là: “Nhất Tâm Chuyên Niệm Danh Hiệu Di Đà, chẳng kể xa gần thời gian khi đi đứng nằm ngồi, người không xả từng niệm, đây gọi là Nghiệp Chánh Định; vì lẽ thuận theo nguyện của đức Phật kia.” Tuyển Trạch Tập có thể được xem như là thư tịch làm sáng tỏ một cách có hệ thống nội dung khai tông của Tịnh Độ Tông. Sau khi Nguyên Không qua đời, sách này được khai bản, nhưng gặp phải khá nhiều phản hưởng mạnh, như Cao Biện () ở Mẫu Vĩ (, Tsugao), Định Chiếu () ở Tinh Hạ (, Namie), v.v., bị phía Thánh Đạo Môn công kích mãnh liệt. Tuy nhiên, chính tác phẩm này đã mang lại ảnh hương vô cùng to lớn cho Phật Giáo Liêm Thương. Tuyển Trạch Tập được truyền thừa như là điển tịch trọng yếu của chư Tổ; nhưng chung quanh việc giải thích của môn hạ Nguyên Không về thư tịch, lại nảy sinh đối lập, và cuối cùng phát triển thành nhiều dòng phái khác nhau. Chính sự đối lập này càng tăng lên thì nhiều sách chú thích về thư tịch này càng xuất hiện, thậm chí lên đến 521 bộ. Riêng trong Chơn Tông đã có 266 bộ. Nguyên bản hiện được bảo tồn tại Lô Sơn Tự. Tuyển Trạch Tập được thâu tập vào trong Pháp Nhiên Thượng Nhân Toàn Tập () của Thạch Tỉnh Giáo Đạo (, Ishi Kyōdō), Tịnh Độ Tông Toàn Thư () 7.