Trần Phân

《塵氛》 chén fēn

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: hơi khí ô nhiễm, hơi khí nhớp, tục khí. Từ đó nó có nghĩa là sự vướng bận của trần tục, tục niệm. Như trong Từ Bi Địa Tạng Bồ Tát Sám Pháp (, CBETA No. 1487) quyển Trung có câu: “Thường văn Ngũ Phận Chi Hương, xả sanh thọ sanh, vĩnh ly Sanh Tử xú uế chi khí, đốn tuyệt Trần Phân (, thường nghe Năm Món hương thơm, xả sống thọ sống, mãi lìa Sanh Tử nhơ nhớp Tà Khí, dứt hẳn bụi trần).”