Trân Hải

《珍海》 zhēn hǎi

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Chinkai, 1091-1152: vị Tăng của Tam Luận Tông, sống vào khoảng cuối thời Bình An, tự Trân Hải (), húy là Lương Thâm (), hiệu là Lý Pháp Phòng (), con của Đằng Nguyên Cơ Quang (). Ông từng theo học Tam Luận với Giác Thọ () ở Đông Nam Viện () của Đông Đại Tự (, Tōdai-ji), rồi Mật Giáo với Định Hải ()Tam Bảo Viện () của Đề Hồ Tự (, Daigo-ji). Sau đó ông đến sống ở tại Thiền Na Viện () ở tại chùa này, và làm Giảng Sư cho ba học hội lớn trong đó có Duy Ma Hội (). Đối với Tịnh Độ Giáo, ông cũng rất thâm tín, nên đến làm trú trì Thiền Lâm Tự (); và trong lịch sử thì ông trở thành nhân vật môi giới giữa Nguyên Tín (), Vĩnh Quán ()Nguyên Không (). Về mặt hội họa, ông cũng thể hiện tài năng xuất chúng, và được xưng tụng là Thiên Hạ Đệ Nhất Hội(). Năm 1148, ông có sáng tác bức tranh gọi là Thích Ca Linh Thứu Sơn Thuyết Pháp Đồ (). Trước tác của ông để lại có Quyết Định Vãng Sanh Tập () 2 quyển, Bồ Đề Tâm Tập () 2 quyển, v.v.