Tịnh Bồ Đề Tâm Môn
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Hành Giả Chân Ngôn đầu tiên vào Sơ địa(Tịnh Bồ Đề Tâm địa), thấy pháp rõ đạo, được Tam Muội Vô cái chướng(không bị ngăn che), gọi là Tịnh Bồ Đề Tâm. Tâm Bồ Đề thanh tịnh này là Tam Ma Địa của đức A súc Nhưlai ở phương Đông, là nhân chính để Thành Phật của tất cả Chúng Sinh, để Chứng Nhập cảnh giới của tất cả Nhưlai, vì thế gọi là Môn(cửa vào), tức Tịnh Bồ Đề Tâm Môn. [X. Đại Nhật Kinh Sớ Q. 1.; Bí Tạng Kí Q. cuối].