Tích Mệnh

《錫命》 xī mìng

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: chữ tích () có nghĩa là cây Tích Trượng do các tu sĩ Phật Giáo cũng Như Đạo sĩ thường dùng, nhưng khi đi chung với chữ mệnh () thì có nghĩa là bản cáo mệnh báo cho biết Thiên tử ban cho chư hầu tước phục, v.v. Như trong Dịch Kinh (), Sư Quái () có câu: “Vương tam Tích Mệnh, hoài vạn bang dã (, nhà vua ban cho ba thứ, để nhớ đến các nước chư hầu).” Theo Chu Lễ (), tam tích mạng () ở đây là ba món quà tưởng thưởng cao quý nhất của nhà vua, gồm mệnh lệnh thọ nhận chức tước, mệnh lệnh thọ nhận sắc phục, và mệnh lệnh thọ nhận xe ngựa.