Tịch Mặc Ngoại Đạo

《寂默外道》 jì mò wài dào

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Ngoại Đạo trụ ở những nơi nhưrừng lạnh (chỗ bỏ xác chết), nghĩa địa để tu tập thiền định, họ thường giữ im lặng nên gọi là Tịch Mặc Ngoại Đạo, là 1 trong 6 thứ Ngoại Đạo Khổ Hạnh ở Ấnđộ đời xưa. [X. kinh Niết Bàn Q. 16. (bản Bắc)]. (xt. Lục Chủng Khổ Hạnh Ngoại Đạo).