Thường Bất Khinh Bồ Tát
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Thường bất khinh, Phạm: Sadàparibhùta. Cũng gọi: Thường bị khinh mạnbồtát. Gọi tắt: Bất khinhtồtát. Vị Bồ Tát nói trong phẩm Thường Bất Khinh Bồ Tát kinh Pháp hoa, là vị Bồ Tát tỉ khưu ra đời vào thời Tượng pháp của đức Phật Uy âm vương ở Quá Khứ, chính là tiền thân của đức Thích tôn. Vị Bồ Tát này mỗi khi thấy các tỉ khưu, tỉ khưu ni, ưu bà tắc, ưu bà di thì đều Lễ Bái, khen ngợi và nói rằng (Đại 9, 184 hạ): Tôi rất Cung Kính quí vị, không dám khinh nhờn, vì sao? Vì quí vị đều thực Hành Đạo Bồ Tát và sẽ được Thành Phật. Mọi người nghe rồi cũng có người tức giận, lấy gạch, ngói, gậy gộc đánh, ném, nhưng Bồ Tát thường bất khinh vẫn Cung Kính, cho đến thấy 4 chúng từ xa cũng lại Lễ Bái khen ngợi như trước, vì thế nên 4 chúng Tăng Thượng Mạn gọi Ngài là Thường bất khinh. Lúc vị Bồ Tát này Lâm Chung, nghe đức Phật Uy âm vương giảng nói kinh Pháp hoa, được 6 căn thanh tịnh, thọ mệnh tăng thêm, lại giảng nói kinh Pháp hoa cho người khác nghe, hiển hiện Thần Thông, nên làm cho 4 chúng Tăng Thượng Mạn qui phục, cuối cùng Bồ Tát Thường bất khinh được thànhPhật. Bồ Tát Thường bất khinh thời bấy giờ nay chính là đức Thích tôn, 4 chúng Tăng Thượng Mạn là chỉ cho 500 Bồ Tát như Bạt đà ba la..., 500 tỉ khưu ni như Sư tử nguyệt..., 500 ưu bà tắc như Tư Phật... trên hội Pháp hoa của đức Thích tôn. Sự Thụ Kí của vị Bồtát này là Thị Hiện Chúng Sinh đều có Phật Tính, cũng tức là1 trong các vị Bồtát quan trọng biểu hiện tinh thần của Phật giáo Đại Thừa. Hạnh thường bất khinh cũng là hạnh tu của các Hành Giả chí thành xưa nay. Như trong Lịch Đại Tam Bảo Kỉ quyển 12 có ghi, ngài Tín Hành đời Tùy, gặp bất kì ai trên đường đều Lễ Bái. Trong luận Niệm Phật Tam Muội Bảo Vương quyển thượng, có lập một môn Niệm vị lai Phật cho thấy rõ rằng hạnh bất khinh trong kinh Pháp hoa và hạnh Niệm Phật chỉ là một. [X. kinh Thiêm phẩm Diệu Pháp Liên Hoa Q. 6.; luận Pháp hoa Q. hạ; Pháp hoa kinh văn cú Q. 10. thượng; Pháp hoa kinh huyền tán yếu tập Q. 34.].