Thụ Vương

《樹王》 shù wáng

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Cây chúa trong loài cây. Có hai thuyết:
1. Chỉ cho cây Bồ Đề (Phạm: Bodhidruma, Bodhi-taru, Bodhi-vfkwa, Bodhi; Pàli: Bodhi-rukkha).
2. Chỉ cho cây Ba lợi Chất Đa la (Phạm: Pàrijàtaka), cũng gọi là Thiênthụvương, Hán dịch là Caobiếnthụ, Trúđộthụ, là vua cây trên cung trời Đaolợi. Pháphoa nghĩa sớ quyển 1 (Đại 56, 67 hạ) nói: Cõi nước tự nhiên Trang Nghiêm thanh tịnh, như Thiênthụvương. (...) Thụ Vương là cây Ba lợi Chất Đa la. Trong kinh Đạibátniết bàn quyển 29 (bảnBắc), đức Phật đã từng dùng trạng thái sinh trưởng của cây Ba lợi Chất Đa la để dụ cho các Đệ Tử Phật, tức thuộc Biến Dụ trong 8 dụ; cũng tức là Phật Thuyết pháp đầu, cuối đều dùng giả dụ để hiển bày. Như: Lá vàng dụ cho việc muốn Xuất Gia; lá rụng dụ cho cạo bỏ râu tóc, cho đến 3 tháng hạ ví dụ 3 Tam Muội; Chư Thiên Cõi Trời Ba Mươi Ba hưởng thụ khoái lạc, ví dụ chư Phật an trụ đại Niết Bàn được Thường Lạc Ngã Tịnh. [X. kinh Thế kí trong Trường a hàm Q. 18.; phẩm Tựa kinh Pháp hoa; Thiên Thai Tứ Giáo Nghi Tập Chú].