Thôn Thượng Chuyên Tinh
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Học giả Phật giáo sử thuộc phái Đại cốc Tịnh Độ Chân Tông Nhật bản, người huyện Binh khố, hiệu Bất trụ đạo nhân. Ông tốt nghiệp trường đào tạo giáo sư thuộc chùa Bản Nguyện, lần lượt giảng dạy Phật Học ở Đại học tông Tào động, Triết học quán(Đại học Đông dương), đồng thời sáng lập Phật giáo giảng thoại sở, phát hành các tạp chí Giảng diễn hội, Phật giáo giảng diễn tập... Năm Minh trị 27 (1892), ông lại ấn Hành Phật giáo sử lâm, mở đường cho việc nghiên cứu lịch sử Phật giáo. Năm Minh trị 29 (1894), vì phát biểu ý kiến của mình về vấn đề cải cách phái Đại cốc thuộc Chân Tông nên ông bị tước bỏ học vị và giáo chức. Năm Minh trị 34 (1899), ông soạn luận Phật giáo thống nhất, chủ trương Đại Thừa chẳng phải Phật nói, xúc phạm điều cấm kị của Bản Sơn, nên ông tự động bỏ Tăng Tịch, nhưng sau lại phục hồi. Năm Minh trị 38 (1903), ông mở trường Cao đẳng Đông dương dành cho nữ sinh. Năm Đại chính thứ 6 (1917), ông làm Giáo sư dạy môn Triết học Ấn Độ tại Đại học Đông kinh; năm Đại chính 15 (1926), ông làm Hiệu trưởng Đại học Đại cốc. Năm Chiêu hòa thứ 4 (1929), ông qua đời thọ 79 tuổi. Ông có các tác phẩm: Nhật Bản Phật Giáo sử cương, Phật giáo luận lí học, Chân Tông toàn sử, Hòa Hán Phật giáo niên khế, Nhân Minh Học toàn thư, Phật giáo thống nhất luận bao gồm 5 bộ: Đại Cương luận, Nguyên lí luận, Phật Đà luận, Giáo hệ luận và Thực tiễn luận