Thoái Đại Thanh Văn

《退大聲聞》 tuì dà shēng wén

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Một trong 5 loại Thanh Văn. Người vốn đã nhiều kiếp tu tập Đại Thừa, nhưng sau vì gặp ác duyên, nhàm chán Sinh Tử nên lui khỏi Đại Thừa, tu theo Tiểu Thừa, gọi là Thoái Đại Thanh Văn, tương đương với Thoái Bồ Đề Thanh Văn nói trong luận Pháp hoa quyển hạ. Như trường hợp ngài Xá Lợi Phất phát tâm tu tập đạo Bồ Tát, sau gặp người Bà La Môn xin mắt, ngài than rằng đạo Bồ Tát khó thực hành nên rút lui khỏi Đại Thừa để nhận lấy quả vị Tiểu Thừa. [X. Pháp Hoa Văn Cú Q. 4.]. (xt. Thanh Văn).