Thiền Sàng

《禪床》 chán chuáng

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: giường ngồi của tu sĩ, giường để ngồi Thiền, như trong bài thơ Tống Thiên Thai Tăng () của Giả Đảo (, 779-843) nhà Đường có câu: “Hàn sơ tu Tịnh Thực, dạ lãng động Thiền Sàng (, rau lạnh ăn lót dạ, sóng đêm động giường Thiền).” Hay như trong Thiền Tông Tụng Cổ Liên Châu Thông Tập (, CBETA No. 1295) quyển 20 có đoạn kể vị Thị Giả hỏi Hòa Thượng Triệu Châu rằng: “Hòa Thượng Kiến Đại Vương lai bất hạ Thiền Sàng, kim nhật Tướng Quân lai, vi thậm ma khước hạ Thiền Sàng. Sư viết: 'Phi nhữ Sở Tri, đệ Nhất Đẳng nhân lai, Thiền Sàng thượng tiếp, trung đẳng nhân lai, hạ Thiền Sàng tiếp, mạt đẳng nhân lai, Tam Môn ngoại tiếp' (, Hòa Thượng thấy Đại Vương đến mà chẳng bước xuống giường Thiền, hôm nay Tướng Quân đến, vì sao Ngài lại bước xuống giường Thiền mà tiếp. Hòa Thượng bảo: 'Ngươi không hiểu đâu, người hạng nhất thì ta tiếp trên giường Thiền; người hạng trung thì ta bước xuống giường Thiền tiếp; người thuộc hạng cùng mạt thì ta ra tận ngoài cửa Tam Quan tiếp').”