Thiên Nham Nguyên Trường

《千巖元長》 qiān yán yuán zhǎng

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Sengan Genchō, 1284-1357: vị tăng của Lâm Tế Tông Trung Quốc, hiệu Thiên Nham (), tự là Vô Minh (), xuất thân Tiêu Sơn (), Việt Châu (, Tỉnh Triết Giang), họ Đổng (). Năm lên 7 tuổi, ông cùng với Tỳ Kheo Đàm Phương () Nhập Môn Pháp Môn Viện () ở Phú Dương (, Tỉnh Triết Giang), rồi đến năm 19 tuổi thì Xuất Gia và thọ giới Cụ Túc. Sau đó, ông học về giới luật ở Linh Chi Tự (), Võ Lâm Sơn (, Tỉnh Triết Giang) và cuối cùng kế thừa dòng pháp của Trung Phong Minh Bổn (). Từ đó, ông bắt đầu giáo hóa ở Vô Minh Tự () thuộc Phục Long Sơn (), Ô Thương (). Vào tháng 10 năm thứ 4 (1327) niên hiệu Thái Định (), ông tiến hành tu sửa Thánh Thọ Tự () và làm trú trì chùa này. Ông được ban tặng cho một số Danh Hiệu như Phổ Ứng Diệu Trí Hoằng Biện (), Phật Huệ Viên Giám Đại Nguyên Phổ Tế (), Phật Huệ Viên Minh Quảng Chiếu Vô Biên Phổ Lợi Đại Thiền Sư (). Đến ngày 14 tháng 6 năm thứ 17 niên hiệu Chí Chánh (), ông Thị Tịch, hưởng thọ 74 tuổi đời và 56 Hạ Lạp. Ông có để lại tác phẩm Thiên Nham Hòa Thượng Ngữ Lục () 1 quyển.