Thiền Nhân

《禪人》 chán rén

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Cũng gọi Thiền giả. Chỉ cho người Chuyên Tu thiền định. Luận Hưng thiền hộ quốc quyển thượng (Đại 80, 7 thượng) nói: Tông này lấy giới làm đầu, lấy Thiền làm điểm rốt ráo, nếu người Phá Giới mà khởi tâm Sám Hối, dứt bỏ điều ác thì gọi là Thiền Nhân. [X. Ma Ha Chỉ Quán Q. 5. thượng].