Thiên Ngữ
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Ngôn ngữ của trời. Tức chỉ cho tiếng Phạm. Người Bà La Môn ở Ấn Độ đời xưa tự cho rằng tiếng Phạm mà họ sử dụng là tiếng nói của Phạm Thiên, vì thế gọi là Thiên Ngữ.