Thiên Cung Tự

《天宮寺》 tiān gōng sì

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: ngôi Bảo Sát được kiến lập dưới thời nhà Đường, hiện tọa lạc tại Phủ Lạc Dương (), Hà Nam (). Nguyên Lai chùa là tư gia của vua Thái Tông (, tại vị 626~649); đến năm 632 (Trinh Quán [] 6), nhà vua hạ chiếu cải gia vi tự. Vào năm 638 (Trinh Quán 12), Pháp Hộ (, ?-?) được sắc chỉ trú trì chùa này. Từ đó trở đi, chư vị cao đức, tiếng tăm đến đây cư trú mỗi ngày một nhiều; chùa trở thành ngôi danh sát ở Đông Đô. Vua Cao Tông (, tại vị 649-683) nhà Đường đã từng thân chinh đến đây thiết trai cúng dường. Vào năm 692 (Trường Thọ [] 2) đời Võ Hậu, Tam Tạng Pháp Sư của nước Ca Thấp Di La (Sanskrit: Kaśmīra, Pāli: Kasmīra ) là A Nhĩ Chơn Na (, Bảo Tư Duy []) đến Lạc Dương, phụng sắc chỉ trú tại chùa này, dịch một số Kinh Điển như Cầu Tức Đắc Tự Tại Đà La Ni Kinh (), Bất Không Quyên Sách Đà La Ni Tự Tại Vương Chú Kinh (), v.v. Lúc bấy giờ, Huệ Tú () cũng trú tại đây, chuyên trì giới kiên cố, thông đạt Thiền định. Mỗi khi Võ Hậu đến Đông Đô, đều mời ông đến để tham vấn Pháp Yếu. Đặc biệt, Thần Tú (, 605-706) đã từng truyền bá Bắc Tông Thiền tại ngôi Già Lam này. Sau này có Quảng Tế () đến trú, cùng với Bát Nhã Tam Tạng (Sanskrit: Prajñā, , 734-?) tham gia công tác Phiên Dịch bộ Tứ Thập Hoa Nghiêm. Dưới thời Ngũ Đại, có Tùng Ẩn () trú trì tại đây, rất nổi tiếng với Tánh Tướng Học. Về sau, chùa hưng thịnh thế nào không rõ và cuối cùng phải chịu số phận phế tuyệt.